XIN CÁM ƠN NHỮNG NGƯỜI CHIẾN SĨ THẦM LẶNG

Hôm nay ngày 24/4/2020 là ngày toàn xã hội nới giãn cách ly, có lẽ nhà nhà người người đều vui mừng. Tôi mở facebook xem lại hình ảnh những chiến sĩ Điều Dưỡng khoác trên mình chiếc áo ni lông màu xanh lòng tôi không khỏi nghẹn ngào. Để có được ngày hôm nay họ đã phải vất vả như thế nào, mất mát ra sao, hy sinh những gì. Vâng, xin phép gọi họ là “Những người chiến sĩ thầm lặng”

Nhìn những vết hằn trên mặt do in dấu khẩu trang của đội ngũ cán bộ nhân viên y tế, tôi vừa tự hào vừa khâm phục. Tự hào mình là một người Điều dưỡng, tự hào cho ngành Điều dưỡng vì có những anh hùng tận tâm tận lực vì nước vì dân, khâm phục những hy sinh của họ.

Ngày đầu bước chân vào nghề Điều dưỡng tôi chỉ ngây ngô định hình “ À, chỉ cần chăm sóc tốt cho Bệnh nhân là được”. Giờ đi làm tôi mới thấy đó là cả một trách nhiệm, một lương tâm, một kiến thức sâu rộng, không chỉ đơn thuần là năm chữ “chăm sóc tốt cho bệnh nhân”

Cách đây một tuần tôi tăng cường tại khoa nội tiết – xương khớp – tim mạch, cùng các anh chị bác sĩ, điều dưỡng điều trị và chăm sóc tích cực cấp cứu bệnh nhân nhiễm toan ceton, chỉ trong vòng vài ngày từ một người tưởng chừng như sắp chết bệnh nhân có thể nhanh chóng hồi phục, tất cả đều là công sức của các bác sĩ và điều dưỡng. Khi tôi hỏi các anh chị có mệt không? một nụ cười mãn nguyện trên môi họ. Họ có sự đồng cảm, thấu hiểu, ý thức trách nhiệm với nghề và hiểu rằng không nghề nào là không vất vả, không áp lực, vấn đề là người làm nghề có đủ sự kiên trì lẫn quyết tâm để vượt qua áp lực hay không.

Mỗi ca trực bệnh nhân cấp cứu cần theo dõi 24/24 để đề phòng những vấn đề bất trắc xảy ra, có những ngày cấp cứu liên tục, họ chỉ vội ăn vài mẩu bánh nhỏ, uống vài ngụm nước rồi lại lao vào công việc. Bản thân điều dưỡng biết làm như vậy sẽ ảnh hưởng đến sức khỏe nhưng vì yêu nghề, vì lương tâm nghề nghiệp, họ chấp nhận.

Với bệnh nhân, họ còn là những người bạn, người thân luôn bên cạnh động viên, hỗ trợ người bệnh trong thời điểm khó khăn nhất của cuộc sống. Họ luôn sẵn sàng sẻ chia, tâm tình cùng người bệnh để người bệnh có thêm niềm tin vào cuộc sống, niềm tin vượt lên số phận, họ là những người thắp sáng nguồn sống cho bệnh nhân.

Thực sự nghề Điều Dưỡng có những áp lực vô cùng lớn và cần có một tấm lòng cảm thông, đức hy sinh cao cả mới có thể bám trụ được. Ngày cũng như đêm, bệnh nhân cấp cứu liên tục, phải chạy như những con thoi. Vất vả thế còn chưa đủ, tôi còn chứng kiến cảnh người nhà bệnh nhân vì lo lắng cho người thân mà chửi mắng nhân viên y tế, hành xử thiếu tôn trọng thậm chí là hành hung họ. Vậy mà người Điều dưỡng vẫn âm thầm chịu đựng, chấp nhận tất cả.

Điều dưỡng là một nghề rất cao cả, bản thân tôi luôn tự hào vì đó là một nghề được xã hội đón nhận và tôn vinh. Mặc dù có nhiều vất vả nhưng niềm yêu nghề chính là động lực lớn để họ vượt qua mọi cơn bi kịch, đó là những người mang quyết tâm và can đảm rất lớn, họ hy sinh bản thân vì lợi ích của người bệnh, cùng thống khổ với từng nỗi đau, sự dằn vặt, mệt mỏi cả về thể xác lẫn tinh thần người bệnh.

Nghề Điều dưỡng mang lại cho tôi thật nhiều cảm xúc. Tôi thấy vui khi giúp được những người bệnh dù là công việc nhỏ nhoi. Tôi thấy vô cùng hạnh phúc khi chứng kiến hình ảnh họ ra viện, tay bắt mặt mừng, những lời cám ơn từ tận đáy lòng thậm chí cả những giọt nước mắt cảm động, lúc đó tôi cảm thấy những việc mình làm, những gì mình hy sinh thật là xứng đáng. Bản thân người Điều dưỡng cũng có gia đình, cũng sẽ đau buồn khi nhìn thấy người thân bệnh tật, đau đớn, còn gì vui hơn khi nhìn thấy người thân mình được xuất viện về nhà, về với gia đình. Có nhiều phương tiện chuyên môn để giúp đỡ người bệnh, nhưng nụ cười với lời hỏi han chân tình và sự tận tụy mang lại bình an cho người bệnh và cho chính mình.

Giờ đây, tôi cảm nhận được ý nghĩa công việc của người điều dưỡng, đó là một công việc thật cao cả. Tôi thấy yêu ngành, tự hào về nghề điều dưỡng mà có thể mạnh dạn nói mình làm nghề điều dưỡng. Chặng đường phía trước còn rất dài, gian nan nhưng tôi sẽ không bao giờ chùn bước, tôi sẽ đi theo tấm gương các anh chị điều dưỡng đi trước “những chiến sĩ thầm lặng”. Tôi sẽ giữ mãi trong lòng chữ “Tâm”, tâm với nghề, tâm với người và dặn lòng không vì bất cứ lý do gì mà đánh mất nó.

Phạm Phương Dung

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Scroll to top